Ẩm Thực Các Món Ăn Dưỡng Sinh Khác Món Ăn Châu Á Món Ăn Chay 

Nấm mối nướng giấy bạc chỉ có thể nói ‘ngon tê lưỡi’

Shared

Món nấm mối nướng giấy bạc gần như giữ nguyên được
từng làn hơi, vị ngọt, vị cay của ớt bay, tiêu, mùi tinh dầu của ít lá
chanh, mùi cháy sém của lớp lá lốt quấn quanh… Ông cậu tôi tấm tắc khen
“ngon tê lưỡi”.

img2121-1560950480477340915538_jpg.jpg
Những
tai nấm óng ánh trộn lẫn với màu đỏ của ớt, màu xanh
của lá chanh thái
sợi, màu trắng mốc của nấm và lấm tấm vài hạt tiêu đen

Quê tôi nấm mối chỉ mọc một lần trong năm vào khoảng tháng Chạp, lúc trời bắt đầu tạnh
mưa, không khí chuyển sang lạnh và mặt trời ló lên hưng hửng.

Tên gọi là nấm mối vì nó chỉ mọc ở những nơi có ụ mối đất, mối càng nhiều thì meo nấm càng đậm và vì vậy nấm lên càng dày.

Những
ụ nấm mối lớn và dày nấm thường mọc với chu kỳ cố định và chính xác
ngày. Kinh nghiệm thường thấy, nếu năm nay nấm mọc vào đầu tháng Chạp
thì sang năm cũng vào ngày giờ và vị trí đó sẽ có nấm.

Không giống nấm mối đen ở miền Nam, tại Quảng Nam nấm mọc muộn hơn vào tháng cận Tết, có lẽ do đặc điểm thổ nhưỡng và khí hậu.

Nấm
có màu trắng ngà, phôi thường nhỏ hơn do mọc trên đất cát pha thịt
nghèo dinh dưỡng nhưng đổi lại vị nấm rất dịu và ngọt thật không lẫn vào
đâu được.

Nấm mối rất mau tàn, một khi đã chui đầu lên
khỏi mặt đất từ sáng đến chiều thì nở ra tung tóe, thân xìu xuống và tán
nấm bở rệt không sử dụng được.

Nấm mối có thể chế biến
thành nhiều món như nấu canh, xào, kho tiêu… nhưng tôi nhớ và thèm ăn
nhất vẫn là món nấm mối nướng giấy bạc vì gần như giữ
nguyên được từng làn hơi, vị ngọt, vị cay của ớt bay, tiêu, mùi tinh dầu
của ít lá chanh, mùi cháy sém của lớp lá lốt quấn quanh…

Giữ
gói giấy bạc trên bếp than hồng giữa những ngày cuối năm lạnh se, nghe
tiếng nấm bung xì xụp mà nước dãi chảy ra chực chờ tô cơm trắng.

img2108-15609509918511829566096_jpg.jpg
Nấm
mối ở Quảng Nam có màu trắng ngà, phôi nấm thường nhỏ hơn
do mọc trên
đất cát pha thịt nghèo dinh dưỡng nhưng vị nấm rất dịu và ngọt thật


lần, ông cậu tôi từ nước ngoài về quê ăn Tết, trúng mùa nấm mối. Mới 3
giờ sáng ông đã đánh thức tôi dậy đi tìm nấm, lùng sục khắp các bờ tre
bụi cỏ.

Khi phát hiện ra một ụ nấm, lòng vui như trẩy
hội, ngồi chồm hổm giữa bụi dây gai ràng rịt, nhổ lên từng búp nấm hình
chiếc mũi tên màu ngà ngà xé đất chui lên.

Nấm được đổ
ra nền đất, lấy thanh tre đã vót mỏng để cạo bỏ phần chân nấm bám đất,
không dùng dao sắt để cạo vì hai lí do: 1: khi cạo dao bén sẽ phạm vào
phần thịt nấm và vị nấm không ngon, và 2: phần đất đã cạo bỏ sẽ được trả
lại nơi hái nấm để mùa sau men nấm lên phôi mới, có mùi dao sắt nấm sẽ
không mọc.

Có được rổ nấm, ngày ba bữa ông cậu xào chỉ
mỗi nấm thêm tí muối, mì chính, một quả ớt và một vá múc canh nước, cất
lên bếp củi đỏ ửng.

Khi thấy những tai nấm bắt
đầu cong lại, nước nấm chảy ra sềnh sệch, có mùi thơm bay lên, liền nhấc
xuống, nấm chín quá ăn dai và mất đi chất dinh dưỡng. Món xào đơn giản
thế thôi nhưng ăn hết cơm chứ không hết thèm.

Ông cậu
thì cứ khăng khăng là nấm mối chỉ có xào là giữ được nguyên hương vị
ngon ngọt vốn có của một loại nấm rất đặc biệt từ thiên nhiên còn tôi
thì muốn khẳng định nướng giấy bạc mới đúng cách chế biến hoàn hảo nhất
dành cho nấm mối.

img2110-15609510076912061768881_jpg.jpg
Nấm mối có thể chế biến thành nhiều món như nấu canh, xào, kho tiêu…

Tôi chuẩn bị nướng nấm cả một buổi chiều để kéo dài thời gian cho đến lúc bụng mọi người réo cồn cào.

Quạt
bếp than củi để trước hiên nhà, đặt vỉ nướng lên, trong lúc chờ than đỏ
đều, gấp miếng giấy bạc vuông vức trải lên đó một lớp lá lốt mỏng, xếp
hình vòng tròn những chiếc nấm búp to thành nhiều lớp, nấm nhỏ và tai
nấm vụn xóc muối, mì chính, ớt và lá chanh cho thật đều bỏ vào phía
trong.

Túm bốn góc và vặn cho giấy bạc kín mít bỏ lên
vỉ, chỉ nghe tiếng nấm bung ra lụp xụp còn mùi thơm dường như bị bó lại
trong lớp giấy.

Chỉ đến khi nấm chín đặt lên đĩa, xé lớp
giấy trộn đều, mùi thơm sộc lên mũi sực nức, những tai nấm óng ánh trộn
lẫn với màu đỏ của ớt, màu xanh của lá chanh thái sợi, màu trắng mốc
của nấm và lấm tấm vài hạt tiêu đen.

Gắp từng cọng nấm mềm đưa lên liền nghe mùi hương lá chanh thơm lựng, bỏ vào miệng vị ngọt loan ra đầu lưỡi.

Chưa
vội ăn với cơm làm gì, cứ gắp từng búp nấm riêng lẻ dính vài sợi lá
chanh để thưởng thức hết mùi vị của thiên nhiên tụ lại trong nấm, rồi
sau đó thủng thỉnh ăn phần nấm vụn còn lại chung với cơm trắng. Ông cậu
tấm tắc khen “ngon tê lưỡi”.

Tôi đã ăn nấm mối nhiều
nơi, mỗi vùng miền một cách chế biến khác nhau, tựu trung cũng làm cho
món nấm mối trở nên đặc biệt, nhưng thích nhất vẫn là món nấm mối nướng
giấy bạc ở quê tôi.

Related posts

Leave a Comment